Ôi Nha Trang

Giới Thiệu

Đến với biển chúng ta không những được vui chơi, được trải nghiệm những cảm giác mới lạ, để giải tỏa bớt áp lực từ công việc và cuộc sống mà đứng trước biển chúng ta còn cảm nhận, suy ngẫm được nhiều điều mà trong lúc bộn bề công việc chẳng ai có thể nhận ra. Biển  Nha Trang chính là một nơi như vậy.

Với tôi…

Khi đặt chân tới Nha Trang, cảm nhận đầu tiên là nhận được sự hiếu khách, nồng nhiệt của con người miền Trung, cảm thấy yêu từng hạt cát, từng con sóng biển dập dìu mới thật sự là hưởng thụ cuộc sống. Khác với vẻ năng động, ồn ào của ban ngày, về đêm, Nha Trang như thay một bộ áo mới. Tạm gác lại với bộn bề cuộc sống, với những suy nghĩ cơm áo gạo tiền, con người nơi đây đắm mình vào màn đêm tĩnh mịch. Có người nói, bao nhiêu buồn tủi đến đâu, khó khăn đến đâu, chỉ cần đứng nhìn biển lòng sẽ cảm thấy vui hơn nhiều, biển sẽ như người mẹ, vỗ về, cuốn đi bao nhiêu buồn phiền. Do đó, những người con của biển, khi đi xa, họ nhớ về biển là vậy.

Nỗi Nhớ?…

Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên tôi bước trên những bãi cát dài, lắng nghe tiếng sóng biển rì rào. Không phải cảm xúc nào cũng có thể diễn đạt lại bằng lời, bằng ngôn từ, tôi không phải nhà văn hay nhà thơ. Tôi chỉ có thể cảm nhận bằng chính trái tim mình, một cảm giác rất đỗi bình yên.

Nha Trang không phải nơi tôi sinh ra và lớn lên nhưng mỗi lần xa Nha Trang là mỗi lần tôi nhớ, nỗi nhớ cứ như một người con xa nhà, xa quê hương mong ngày trở lại. Tôi nhớ Nha Trang 2 mùa mưa nắng, tôi nhớ những con đường thân quen. Tất cả như hằn rõ trong cái trí nhớ ít ỏi của tôi.


Ảnh internet

Tình Yêu?...

Tôi yêu cảnh biển đêm, nằm trên bãi cát nhìn ra biển, ngắm những con thuyền đánh cá sáng đèn xa xa mà lúc nhỏ tôi đã nghĩ đó là đom đóm biển. Tôi nằm nghiêng để lắng nghe tiếng sóng, tiếng rặng dừa trong gió. Tôi nằm ngửa mặt để ngắm những ngôi sao, cảm nhận bầu trời là vô tận, cảm nhận vị mặn của biển trong từng hạt sương đang rơi xuống.

Tôi yêu những món ăn của thành phố biển, không phải là hải sản đắt tiền, cũng không phải yến sào tiền triệu, mà chỉ là tô bánh canh cá, chỉ là dĩa bánh căn, là dĩa bánh xèo nóng của mấy hàng cóc vỉa hè, hay nem nướng của mấy cô, mấy bà hàng rong đi ngang, lúc đó ăn thì đúng phải gọi là: "chổng mông mà ăn" nghĩ lại thật buồn cười.

Tôi yêu con người và cuộc sống nơi đây. Tôi yêu biển, yêu thành phố Nha Trang. Tôi yêu Nha Trang vì tất cả những gì Nha Trang có.

Hạnh Phúc?...

Tình yêu thường đem lại cho người ta hạnh phúc, chỉ những ai không nhìn thấy hạnh phúc mới không hiểu được giá trị của tình yêu. Tôi luôn nhắc mình như vậy. Nhưng hạnh phúc không phải là cái gì cụ thể để nhìn, để ngắm, để sờ thấy. Vì vậy bạn  hãy cố gắng cảm nhận để thấy hạnh phúc của riêng mình. Dù sau này có rời xa Nha Trang tôi sẽ không còn nhìn thấy cảnh biển, những con đường, những hàng cây nhưng nếu ai đó muốn tôi kể cho họ nghe về Nha Trang, tôi sẽ kể, không phải kể với thơ từ bay bổng, không phải với sự miêu tả văn chương, mà tôi kể với cảm nhận của chính trái tim tôi.


Ảnh internet

Rằng hình ảnh của biển Nha Trang trong trái tim tôi, Hạnh phúc của riêng tôi.

Và mùa hè cũng là khoảng thời gian thích hợp để bạn cùng gia đình, bạn bè trải nghiệm những chuyến du lịch đi đến những vùng  đất mới hay để tránh cái nắng gay gắt, ồn ào, tấp nập ở Thành phố. Và biển như trở thành địa điểm lý tưởng cho những kế hoạch tận hưởng kì nghỉ hè của nhiều người. Đến với biển chúng ta không những được vui chơi, được trải nghiệm những cảm giác mới lạ, để giải tỏa bớt áp lực từ công việc và cuộc sống mà đứng trước biển chúng ta còn cảm nhận, suy ngẫm được nhiều điều mà trong lúc bộn bề công việc chẳng ai có thể nhận ra. Biển  Nha Trang chính là một nơi như vậy.

Hồng Mi - Haidangtravel

Top