Tôi sẽ sống khác đi

Giới Thiệu

Tôi nghiệm ra rằng tôi không thể nào thành công khi hoạt động riêng lẻ, có chăng tôi chỉ làm đạt yêu cầu của công việc đề ra, có chăng cái mà tôi gọi là thành công của bản thân mình đó chỉ là do tôi nghĩ mà thôi...

Trở về sau một ngày lăn lê bò trườn mệt lả, tôi thả mình xuống chiếc giường quen thuộc mọi ngày, lòng vẫn còn in đậm những khoảnh khắc khó quên, những thử thách từ các trò chơi mang lại.

Chúng tôi vẫn gọi đùa với nhau là" CUỘC ĐUA KỲ THÚ" và quả đúng là "KỲ" và " THÚ" thật.

Tôi nằm trên giường, hết tay đến chân thay nhau than mỏi than nhức, buồn cười nhất là anh mỡ bụng hàng ngày cứ lăn tăn đua nhau nhảy nhót, nay cuộn lại cứng đơ mỏi lừ.

Nhưng có mệt, có mỏi, có đau, có nhức lắm chứ mà lòng cứ rộn ràng một niềm vui sướng khôn tả vì hôm nay tôi học được nhiều thứ lắm, tôi nghiệm ra được nhiều điều lắm, tôi nhận được nhiều thứ mà có lẽ nếu không có cuộc chơi hôm nay cả đời này há tôi có thể biết được.

Chúng tôi tập trung tại điểm hẹn với lòng hiếu kỳ bởi thông tin về chuyến đi được sếp thông báo chỉ vỏn vẹn vài câu: "Có mặt đúng 07h00 ngày 05.11.2016 tại Chi Nhánh Quận 12 - Haidangtravel". Ngoài ra chẳng có bất kỳ thông tin nào khác, chưa bao giờ sếp tổ chức cho chúng tôi đi đâu mà lại không đưa ra một lịch trình cụ thể cả ngoại trừ lần này.

Với tâm lý thoải mái là được đi chơi các anh chị em trong công ty túm tụm lại vài anh nam thì tranh nhau quả bóng, nhóm thì thi nhau đoán già đoán non không biết mình sẽ tham gia cuộc chơi như thế nào, nhóm thì đua nhau chụp hình selfie..

Như những năm trước công ty tôi vẫn thế vẫn đi chơi theo từng nhóm, ngoài tiếp xúc trong công việc hiếm khi tất cả chúng tôi tham gia hoạt động cùng nhau.

Tôi đã nghĩ rằng lần này cũng là đi chơi thuần túy nếu có game thì chỉ là những game vận động nhẹ, tôi lại không nghĩ được rằng mình sẽ được trải nghiệm và được học những bài học có thể nói là chỉ có "trường đời" mới dạy được.

Chúng tôi chia thành bốn đội với những thành viên trong đội đều đến từ những bộ phận khác nhau.

Người đến từ phòng khách lẻ, người đến từ phòng khách đoàn, người đến từ phòng IT, người đến từ phòng kế toán, người đến từ phòng điều hành, người đến từ phòng hướng dẫn ngẫu nhiên hợp thành một đội.

Ai ai cũng háo hức tham gia các trò chơi sau khi nghe anh trong đội team phổ biến.

Một trò chơi để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi đó là "Bảo vệ lửa thiêng" với sáu thành viên với những chiếc súng nước trong tay chúng tôi phải bảo vệ ngọn đuốc khỏi sự tấn công của ba đội còn lại.

Bởi nếu ngọn đuốc tắt đi đồng nghĩa đội tôi cũng chết. Đội tôi cũng dùng chiến thuật nhưng lại không đủ sức để bảo vệ ngọn đuốc của mình bởi để thắng trò chơi này phải kết hợp nhiều yếu tố vừa chiến thuật (trí tuệ), vừa sức mạnh và cả hai phải được phối hợp một cách nhịp nhàng đồng bộ.

Và có lẽ giây phút tôi cảm thấy hổ thẹn với chính mình nhất là giây phút khi thấy ngọn đuốc của chính đội mình tắt đi, tôi lại đi bắn tắt đuốc của đội khác mà tôi thừa biết rằng dù đuốc của đội khác có bị tắt đi chăng nữa thì kết quả đội tôi vẫn vậy,

Chợt rùng mình khi liên tưởng đến mối quan hệ trong cuộc sống, trong công việc liệu khi mình không được thành công, công việc mình không suôn sẻ, có phải mình sẽ như hành động trong cuộc chơi ấy phá đi sự bước đường thành công của người khác, trù dập người khác hay không?

Mặc cho điều này sẽ chẳng cải thiện sự thất bại của mình chút nào cả?

Có chăng sự giải thích nó nằm gói gọn trong hai từ" Đố kỵ". Thế mà lâu nay mình đã nghĩ và luôn miệng nói rằng" mình lương thiện lắm đấy".

Rồi khi tham gia trò chơi đi qua miểng chai, đi qua lửa tôi phát hiện ra rằng đôi lúc lòng can đảm của mình lại chạy đi đâu mất.

Rón rén từng bước với hai mắt bịt kín tôi cũng đi qua được cái gọi là miểng chai, cái gọi lại lửa.

Phút giây bàng hoàng khi mở chiếc khăn bịt mắt nhìn lại quãng đường tôi vẫn nghĩ đầy miểng chai, và lửa ấy hóa ra lại không có gì cả, thì ra chỉ là trêu chọc lòng cản đảm của mình.

Và tôi đã ngộ được rằng sự cản trở bước tiến của chính bản thân nằm ngay sự nhút nhát, sự lo sợ, sợ mình không đủ khả năng, sợ mình không làm được?

Rồi đứng yên đó với nỗi sợ, trong khi những người khác tiến hơn bạn một khoảng rất xa. Vô hình chung phải chăng chính mình là kẻ đặt ra cái gọi là giới hạn đó, cái gọi là thử thách không thể nào vượt qua đó chứ không phải là ai khác?

Và tôi như vỡ òa cảm xúc khi tham gia trò chơi cuối cùng "Hợp nhất", giá như tôi thấu hiểu sâu sắc giá trị của từ này thì tôi đã không chạnh lòng như thế.

Trò chơi bắt đầu từ việc phân chia thay vì bốn đội nay chỉ còn hai đội với số lượng mỗi bên là 12 người. Sếp giao cho mỗi đội chúng tôi mỗi bên 4 miếng ghép yêu cầu chúng tôi " Bằng bất cứ cách nào đưa toàn bộ thành viên của đội mình qua hết quãng đường mà chân không được chạm xuống đất".

Chúng tôi xúm nhau vào tìm cách, người đề nghị ba người trên một miếng ghép, người đề nghị phải cõng nhau, tiếng tranh luận, cãi cọ mỗi lúc một lớn dần.

Mặc cho sếp ở ngay sát hai đội chơi luôn miệng nhắc phải đoàn kết, phải liên kết lại với nhau chúng tôi phớt lờ, không quan tâm.

Tôi nhớ xưa khi đi học ở trường thầy cô giáo dạy tôi kỹ từ đoàn kết lắm, ba mẹ tôi cũng dạy anh chị em chúng tôi đoàn kết thương yêu đùm bọc lẫn nhau,

Vâng lý thuyết tôi giỏi lắm thậm chí tôi tự tin rằng khi làm văn về phân tích từ "đoàn kết", "đùm bọc lẫn nhau" tôi sẽ đạt điểm cao lắm chứ chẳng phải chơi.

Nhưng khi áp dụng vào thực tế thì sao nhỉ, tôi không biết và không ai biết cả.

Cứ thế suốt khoảng thời gian khá lâu chẳng ai có thể qua được phía kia, chúng tôi nhìn thời gian trôi đi rồi tiếc nuối, chúng tôi rơi vào bế tắc.

Giá như chúng tôi biết sớm hơn việc ghép 4 miếng của hai đội vào thì hay biết mấy?

Giá như chúng tôi thật tâm đoàn kết thì việc thành công ở trò chơi này đã quá dễ?

Tiếc là chúng tôi biết từ đoàn kết nhưng chúng tôi lại sống theo lợi ích của chính bản thân mình nhiều hơn.

Tôi nghiệm ra rằng tôi không thể nào thành công khi hoạt động riêng lẻ, có chăng tôi chỉ làm đạt yêu cầu của công việc đề ra, có chăng cái mà tôi gọi là thành công của bản thân mình đó chỉ là do tôi nghĩ mà thôi.

Một ngày với nhiều cung bậc cảm xúc tôi thấy mình được trãi lòng ra nhiều lắm.

Tôi được nhiều điều giá trị gấp trăm ngàn lần hơn cái mỏi mệt của tôi hiện giờ.

Tôi thấy từng thành viên lại được xích gần với nhau hơn, có lẽ chúng tôi đã chạm được vào trái tim của nhau qua các trò chơi, qua các tiết mục văn nghệ góp vui trong chương trình.

Thiết nghĩ ai trong chúng ta đi làm cũng vì cơm áo gạo tiền, có lúc chúng ta đấu tranh, mâu thuẫn vì bảo vệ quyền lợi của bản thân mình,

Nhưng tôi tin rằng khi chúng ta đặt vào vị trí của nhau, khi chúng ta chạm được đến được mặt tốt đẹp của nhau.

Chúng ta sẽ thấu hiểu và thông cảm cho nhau hơn,

Từ đó chúng ta sẽ nâng đỡ và hỗ trợ nhau tiến lên nấc thang mới, cùng nhau phát triển, cùng nhau thành công bởi sâu tận trong tâm hồn có ai xấu xa bao giờ?

Và tôi hôm nay.. TÔI SẼ SỐNG KHÁC ĐI..

Không như hôm qua suy nghĩ chỉ cho riêng mình,

Không như hôm qua thu mình kép kín,

Không như hôm qua thờ ơ với đồng nghiệp,

Không như hôm qua nhìn người khác với ánh mắt phiến diện, …

Giờ đây sót lại trong tôi lúc này

Là hình ảnh của cậu đồng nghiệp đáng yêu trong tạo hình của nhân vật Cám,

Là cô bé điều hành nhỏ nhắn cùng khẩu súng rón rén đi bắn lén người khác một cách dễ thương,

Là anh đội trưởng với cái bụng béo tròn với đôi mắt kín dày cộm rất lành tính và thông minh,

Là cô bé đồng đội sẵn sàng ra trận giúp tôi khi thấy tôi mệt,

Là cậu nhóc óc tiêu luôn chơi hết sức mình và cực kỳ máu lửa….

Và có lẽ đến lúc tôi xin khép lại bài viết của mình bằng cảm xúc tận đáy lòng của mình ngay bây giờ đong đầy trong hai từ " CẢM ƠN".

Mia - Haidangtravel

 

Top