Trên từng km đường bờ biển vùng đất Phú

Giới Thiệu

 Gành Đá Đĩa là một thắng tích thiên nhiên thuộc vào số ít trong hiện tượng được tạo nên từ núi lửa mà trên thế giới chỉ có bốn nơi có được.

Rong rủi trên những con đường đi về hướng Đông Bắc của vùng đất Phú Yên, tôi mới cảm nhận được vì sao người ta gọi đây là vùng đất Phú. Có khi là những cánh đồng lúa xanh mơn mỡn lọt thỏm dưới chân núi như những cô gái đang độ xuân xanh, có khi là những mái nhà ngói đỏ âu mọc lên giữa những tàn cây đó là một ngôi làng nhỏ nép mình trong sự yên bình đến lạ thường của miền quê Trung Bộ. Còn có khi là hình ảnh của những triền núi chạy dài từ đất liền đâm thẳng ra biển cả còn có cả những vuông tôm vuông cá sát chân núi với cảnh tất bật và nhộn nhịp trong giờ cho ăn của người dân như nói lên được cảnh sống lúc nào cũng bận bịu của con người nơi đây. Nơi tôi đặt chân đến là Gành Đá Đĩa, một thắng tích kỳ vỹ mà thiên nhiên đã ban tặng cho vùng đất Phú Yên. Nằm cách thành phố Tuy Hòa chừng 35km, Gành Đá Đĩa hiện ra như một tổ ong khổng lồ lộ thiên. Nơi đây như có một sự sắp đặt của bàn tay con người, từng khối đá hình lục giác, đa giác như những chiếc đĩa khéo léo được xếp lên nhau thành những chồng cao vươn mình ra biển cả, phải chăng đây là lý do mà người ta gọi thắng tích này là gành đá đĩa vừa gần gũi mà vừa nói lên được đặt tính của nơi này.

Cái nắng nhẹ về chiều của vùng biển Phú Yên tạc thẳng vào khối đá bên dưới làm ánh mắt tôi không muốn đưa đi nơi khác. Cái màu đen tuyền của khối đá, có chỗ là màu nâu vàng hiện lên như tôi đang lạc vào một kho báu đầy bí ẩn, tôi tự hỏi vì sao lại như vậy? Thấy tôi lay hoay, một người bán hàng nước nhanh nhảu đến như muốn nói với tôi điều mà tôi thắc mắc:

Anh bạn chắc đang muốn biết vì sao nơi đây đá lại có hình dáng như thế này chứ gì?

Dạ vâng chú có thể cho cháu biết được không ạ!

Ngồi xuống làm cốc nước cho mát người tôi kể anh bạn nghe. Người đàn ông dáng nhỏ nhắn, da ngâm ngâm đêm ra một chai nước ướp lạnh đưa tôi và bắt đầu câu chuyện của mình: Xưa kia, có một người nọ rất giàu có nhưng chẳng may vợ chết sớm, chưa kịp có với nhau mụn con nào. Vốn là người chung thuỷ, ông ta không tục huyền và nảy ra ý định tu tập Phật pháp. Bao nhiêu của cải vàng bạc châu báu, ông đều đem phân phát cho người dân trong vùng để làm kế mưu sinh. Số còn lại ông cất vào kho cạnh bờ biển (tức thôn 6 xã An Ninh Đông ngày nay) với ý định là sau này khi thành đạo, số của cải ấy sẽ đem ra xây dựng chùa chiền và dâng tặng cho vị minh quân nào yêu thương con dân như con đẻ. Sau thời gian dài tu tập thành Đạo, ông theo Phật về cõi Niết bàn chưa kịp dùng số của cải kia cho ý tưởng tốt đẹp ban đầu.

Biết có kho tiền cạnh bờ biển, nhiều kẻ nảy lòng tham, đang đêm hè kéo nhau đến kho cướp bóc, nhưng lạ lùng thay, cửa kho chỉ là những tấm ván gỗ thông thường như bao cửa nhà dân khác, tường chỉ là những phiến đá chất cao bao quanh, nhưng không tài nào cạy ra được. Đêm này sang đêm khác, ròng rã mấy tháng trời mà tường đá, cửa gỗ vẫn không hề suy suyển. Quá tức giận, chúng bèn dùng củi, bổi chất phủ lên kho và phóng hỏa đốt, lửa cao ngất trời nhưng cánh cửa gỗ vẫn y nguyên.

Một đêm nọ, bọn tham lam kia lại tìm đến và dùng các vật xú uế bôi lên cánh cửa gỗ rồi chất củi tiếp tục đốt. Nửa chừng bỗng xảy ra cơn gió xoáy như vòi rồng cuốn những kẻ đứng chung quanh kho bạc mất hút lên không và phát ra một tiếng nổ kinh hoàng, khiến mọi người đang say giấc điệp cũng choàng tỉnh, đổ xô ra hướng bờ biển, nơi phát ra tiếng nổ. Nhưng tất cả đều chìm trong đêm tối tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng sóng biển đập đều đều vào bờ đá lao xao trong đêm tối đen như mực. Sáng hôm sau, họ kéo nhau ra phía bờ biển, thì hỡi ơi, kho bạc của người nhà giàu nọ không còn nữa mà chỉ thấy những phiến đá to hình lục giác xếp chồng lên nhau thành từng cột ngay ngắn, cao thấp khác nhau, kéo dài ra tận ngoài biển, thi gan cùng tuế nguyệt.

Thế đó, vì không giải thích tường tận quá trình do đâu hình thành nên nơi này mà người dân nơi đây đã đêm những câu chuyện có phần nhốm màu huyền thoại để giải thích. Nó không sai vì đó cũng chính là một nét văn hóa khá hay của người Việt nói chung. Còn với tôi thì câu chuyện trên như một điều lý thú bổ sung vào chút kiến thức còn non nớt của mình. Theo tôi tìm hiểu thì gành đá này cách đây vài trăm triệu năm trước có một ngọn núi lửa hoạt động trong khu vực này, phun nham thạch ra bề mặt trái đất, khi dòng nham thạch chạy đến đây thì gặp nước biển rồi nguội lại đông cứng thành đá cùng với đó là hiện tượng di ứng lực mà những khối đá ở đây rạng nứt ra theo đa chiều và tạo thành những hình thù như ngày nay chúng ta đang thấy.

Nhìn kỹ vào bề mặt của gành đá tôi thấy ở những khe nứt chính là những nơi tuyệt nhất vì những lỏm này là nơi tụ tập của những đàn cá ngũ sắc khá đẹp đang tung tăng bơi lội. Đứng trên gành phóng tầm mắt ra xa tôi như thấy cảu một khung cảnh tuyệt với ập vào mắt mình, những chiếc thuyền thúng nằm nghiêng mình trên những phiến đá. Nơi đây tựa như một bến đỗ của những ngư dân – những người con của biển cả khi họ tất bật cho những chuyến ra khơi hay lặng lẽ trở về khi mọi công việc đã hoàn thành. Những chiếc thuyền thúng nhỏ, chòng chành qua bàn tay điều khiển khéo léo như nét điểm tô thêm cho sức sống bao đời nay của vùng đất hiền hòa này.

Xung quanh gành đá là những dãi cát trắng mịn ôm sát giữa bờ và biển trước cái trắng xóa của sóng biển tạo nên những bãi tắm vô cùng đẹp mắt. Gành Đá Đĩa là một thắng tích thiên nhiên thuộc vào số ít trong hiện tượng được tạo nên từ núi lửa mà trên thế giới chỉ có bốn nơi có được.

Dạo chơi nơi đây thoải thích tôi lên xe và ngược vào hướng Nam để tranh thủ cái độ lãn mạn của buổi hoàng hôn mà ngắm cho hết cái nét đẹp của vùng biển đất Phú Yên. Cách gành đá tầm 30p đi xe chúng tôi dừng tại đèo Quán Câu, nhìn xuống phía dưới là một vùng đầm khá rộng được bao bọc bởi những dãy dồi mọc liền kề nhau, xa xa ở phía đông là một đồi cát nằm sát biển được gió xoáy cát bồi đắp nên. Nơi cồn cát này gắn với sự tích dân gian Cao Biền bị trời chôn nên gắn với tên gọi mả Cao Biền. ờ giữa có hai tảng đá lớn chồng lên nhau gọi là hòn Chồng… nhìn bao quát đầm trông giống như một con chim Phụng đang xoải cánh tìm chốn bình yên bên mặt hồ gợn sóng. Nơi tôi đang nhìn thấy chính là đầm Ô Loan, một địa danh du lịch mà không thể đến khi bạn đặt chân đến vùng đất Phú.

Theo truyền người dân nơi đây thì cái tên đầm Ô Loan có từ thời xưa, tương truyền rằng: Ngày xưa, có nàng tiên trên trời rất xinh đẹp tên nàng Loan, nhưng tính tình hay tinh nghịch. Một ngày nọ nàng Loan mượn con chim Ô thước bay xuống trần gian dạo chơi khắp nơi mà không hề để ý chim đã mỏi cánh, đói và khát, nên khi ngang qua Tuy An, chim không còn đủ sức để bay, nên hạ cánh xuống dãy núi Từ Bi, sau này mượn tên chim Ô thước của nàng Loan ghép chung với tên nàng, gọi tắt là Ô Loan để đặt tên cho đầm.

Hòa cùng với cái nắng chiều hoàng hôn trên biển và cái điển tích về tên gọi tôi như thấy Cảnh vật nên thơ càng trở nên tuyệt vời trên đầm Ô Loan. một bức tranh hoàn hảo. Cảm giác nhẹ nhàng ngắm trời chiều khi về nơi đây khá ấn tượng. Có lẽ cũng chính vì thế mà nơi đây đã làm say đắm bao thi nhân khi đặt chân đến mà không đề cho nơi đây một tuyệt phẩm trong số đó phải nói đến thi nhân xuân diệu:

Đầm Ô Loan, đầm Ô Loan

Nước trời cùng với mây liên hoàn

Mặt đầm, đôi cánh chim loan mở

Khí mát lan bay sắc đẹp tràn.

Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy nơi đây đẹp đến nhường nào.

Dạo chơi, ngắm cảnh thoải thích tôi dừng chân tại một quán nhỏ để thưởng thức cái khung cảnh vẫn còn say đắm lòng người khi nhâm nhi vài chai bia cùng với đĩa sò huyết lacott vì nghe đâu sò huyết nơi đây là trứ danh đấy. Quả thật vị ngọt của thịt sò không thể so sánh với nơi khác được đã vậy sò huyết nơi này rất to nhìn là không thể cưỡng lại được. Bên cạnh đó thì vùng đầm nước lợ này còn có khá nhiều hải sản ngon tuyệt như: ghẹ hoa, cua huỳnh đế, tôm bạc, mực, sứa, sò điệp… bạn sẽ không tiếc tiền để thưởng cho hết cái ngon ngọt của từng loại hải sản nơi đây giống tôi vậy.

Thế mới biết được trên đất nước hình chữ s này với hơn 3000km đường bờ biển nơi đâu cũng có cảnh sắc kỳ thú với những tạo tác dường như hoàn hảo đến từng chi tiết của mẹ thiên nhiên ban tặng cho từng nơi bạn đi qua. Và hãy nhớ có dịp về vùng đất phú bạn hãy một lần đến với gành đá đĩa và đầm ô loan để tận hưởng điều mà tôi đã nói với bạn. Để thấy đất trời rộng lớn và kỳ thú như thế nào.

Thành - Haidangtravel

 

Top